[Little lover] Chương 03

cat-getty_0

Chương 03. Khẽ chạm

 

Ăn tối xong, bé Khánh lại tiếp tục dán mắt vào cái ti vi, lúc này đang chiếu phim hoạt hình Tom and Jerry. Nhỏ Quyên có dặn hắn là không cho Khánh coi ti vi nhiều quá, nhưng hắn thấy không làm vậy chắc chắn cô bé sẽ bám lấy hắn và đòi hắn kể chuyện “hoàng tử công chúa” gì gì đó như mấy lần hắn tới chơi trước đây, cho nên rốt cuộc hắn quyết định “Thôi kệ, coi một bữa cũng không chết ai đâu mà lo”. (thằng ác nhân thoái thác trách nhiệm). Và  thế là hắn ung dung nằm dài ra salon mà ngốn tiếp mấy cuốn Charlie Bone, thỉnh thoảng ngước mặt lên nhìn chung quanh một cái cho đúng với cái nhiệm vụ coi nhà mà nhỏ Quyên giao cho (giao trứng cho ác mất rồi!). Chợt hắn thắc mắc: ủa, nhóc Linh mới đây mà đâu rồi ta?

 

Không để cho cái thắc mắc đó tồn tại trong đầu hắn tới giây thứ 5, nhóc Linh đã từ trên lầu đi xuống, ôm theo lỉnh kỉnh bút thước sách vở. Hắn rời mắt khỏi cuốn truyện:

 

– Cậu không học bài trên phòng à?

 

– Không thích. Trên đó nóng. Anh có ý kiến gì nếu tui học ở đây hả? – Những câu nói cụt ngủn tiếp nối nhau như dội nước lạnh vào cái ý định làm thân với nhóc Linh của hắn. Không để ý gì đến hắn, Linh ngồi xuống cái bàn ngay gần chỗ hắn đang nằm, thô bạo gạt hết đống báo và sách trên bàn qua một bên để có chỗ bày sách vở. Rồi cậu nhóc mở tập ra, cắm cúi viết. Hắn nhìn cậu, nhớ tới câu nhờ vả của nhỏ Quyên “mày nhớ chỉ nó học toán”, thầm nghĩ :”Cậu mà không mở miệng nhờ thì tui nhất quyết không chỉ!”

 

Dù mang tiếng là đọc sách nhưng thực chất hắn chỉ giơ cuốn sách lên làm dáng, còn mắt thì lâu lâu lại “tia” qua nhóc Linh một lần. Thằng nhóc đang làm toán. Hèn gì mà nhìn khổ sở phát tội. Nhưng mà… Hic, tim hắn lại lỡ nhịp nữa rồi. Tại cái bộ dạng suy nghĩ của cậu nhóc trông ngộ quá. Gương mặt trẻ con hết nhăn nhó lại nhíu nhíu cặp chân mày thanh, mồ hôi chảy thành giọt mặc cho cái quạt máy trên trần quay tít, mớ tóc dính bết vào trán, xòa xuống mắt…, tóm lại là hắn không thể nào ép mình quay lại tập trung với cuốn sách được. Cứ thế nửa tiếng trôi qua và tình cảnh vẫn như cũ: nhóc Linh giờ đã lật qua đến tờ nháp thứ 3 với gương mặt nhăn nhó đẫm mồ hôi, còn hắn thì đọc được vài dòng lại ngước mắt ngó nhóc một cái.

 

“Đến thế mà chưa chịu nhờ mình. Đồ con nít, cứng đầu cứng cổ!” – hắn lắc đầu chịu thua, ngồi dậy giật lấy cuốn sách trên tay cậu nhóc:

 

– Bài nào đâu đưa đây tui xem thử!

 

Cuốn sách nằm trên tay hắn chưa được 5 giây đã bị nhóc Linh giật lại:

 

– Khỏi. Tui không cần.

 

– Ờ, chớ cái con người nào nãy giờ gần cả tiếng rồi mà chưa giải ra bài toán?

 

– Anh… – Linh tức tối nhưng có vẻ không tìm ra lý lẽ cãi lại hắn nên nói được một chữ “anh” đầy ấm ức rồi im bặt. Hắn cười nhẹ:

 

– Biết nhận sự giúp đỡ khi cần thiết mới là người khôn ngoan đó nhóc.

 

– Tui không thích mắc nợ người khác! – Cậu nhóc cãi lại một cách bướng bỉnh – Với lại anh không được kêu tui là nhóc!

 

Linh nạt ngang làm hắn giơ hai tay tỏ ý chịu thua:

 

– Thì thôi vậy!

 

Nói qua nói lại một hồi cuối cùng nhóc Linh cũng chịu cho hắn giúp. Mới hơn một phút hắn đã chìa cho Linh xem kết quả, rồi giải thích cặn kẽ cách làm. Dù mặt Linh vẫn chẳng có biểu cảm gì trước “đẳng cấp pro” của hắn, nhưng nhìn ánh mắt có chút nể nang khi nhóc nghe hắn giảng bài, hắn bỗng thấy trong lòng vui vui.

 

Ngồi cạnh nhóc Linh, hắn phát hiện mình có nguy cơ bị bệnh tim vì lại ngửi thấy cái mùi thơm đã làm tim hắn đập nhanh hơn bình thường ban nãy. Thắc mắc quá, cậu nhóc này xài nước hoa hay sao mà thơm thế nhỉ. Hắn buột miệng:

 

– Này, cậu mới tắm phải không?

 

– Hả?

 

– Cậu tắm xà bông gì vậy?

 

– … – Linh ngừng chép bài và nhìn hắn như người ta nhìn một cái UFO.

 

– Hay cậu xức nước hoa?

 

– Anh đang nói cái gì điên khùng vậy hả? Tui chưa tắm, và cũng không có xài nước hoa gì hết á!

 

Thấy Linh có vẻ giận, hắn hơi chột dạ. Thằng nhóc bạo lực này dám cho mình ăn đòn lắm chứ. Hắn nhìn gương mặt đằng đằng sát khí với ánh mắt đầy lửa đang dán vào mình, ấp úng giải thích:

 

– Xin… xin lỗi, tại… tại cậu thơm quá nên… – hắn biết mình đang nói một điều rất kỳ cục. Mặt hắn đỏ bừng lên. Và bởi vì hắn cứ nhìn miết xuống mặt bàn nên không thấy nhóc Linh vừa nhìn mình với một ánh nhìn rất khó giải thích. Một thứ từa tựa như một nụ cười lướt nhẹ qua môi nhóc.

 

– Nè, chắc tại cái này.

 

Cậu lấy trong túi ra một cái gì đó và để xuống trước mặt hắn. Hắn cầm lên xem thử. Đó là một cái túi nhỏ bằng vải nhung, tỏa ra mùi thơm mà hắn đã ngửi thấy. Một cái túi thơm. Giọng cậu nhóc vẫn đều đều:

 

– Của nhỏ lớp trưởng. Ngày Valentine năm nào nhỏ cũng tặng cả lớp mỗi đứa một cái. Tui không thích nhưng nhỏ dữ lắm nên không nhận cũng không được.

 

– …

 

– Anh thích thì cho anh đó!

 

Cậu nhóc nói xong xếp tập vở, đứng dậy vươn vai rồi bỏ đi xuống nhà sau. Hắn vẫn ngồi ngẩn ra với cái túi thơm trên tay. Hì, cái này chắc không được coi là quà Valentine đâu nhỉ. Hắn… chỉ là nhiều năm rồi không có quà Valentine nên… Nhưng đây là của một đứa con trai mà, không tính. Lắc mạnh đầu mong những ý nghĩ vớ vẩn sẽ theo quán tính văng ra hết, hắn cầm cuốn sách trên bàn lên và cố gắng tập trung hơn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s