[Little lover] Chương 02

06-train-cat-shake-hands

Chương 02. 14/2

 

Chiều hôm sau mới 3 giờ đang phiêu diêu trong giấc ngủ trưa thì chuông điện thoại reo inh ỏi. Vừa bắt máy cái giọng quát tháo của con bạn thân có tác dụng như một gáo nước lạnh dội vào mặt làm hắn tỉnh ngủ ngay lập tức:

 

– Sao giờ này mày còn ở đó hả?

 

– Tao không ở nhà tao thì ở đâu?

 

– Hồi sáng tao đã kêu mày qua nhà tao sớm để giúp tao lựa quần áo mà!!!

 

– Ủa?

 

Hắn không hề nhớ là đã nghe nhỏ Quyên nói câu đó lúc nào cả. Nhưng dù sao cũng phải lê thân qua bên đó, không thôi con nhỏ nổi khùng thì thật khốn khổ cho tấm thân “vàng ngọc” của hắn. Nghĩ vậy, hắn vội đi “tu chỉnh dung nhan”, nói với chị giúp việc một tiếng rồi dắt con ngựa sắt ra sân (đừng thắc mắc, hắn không biết đi xe máy chứ không phải nhà hắn nghèo đến độ không mua được xe máy cho hắn đâu), không quên bỏ mấy cục kẹo vào túi áo khoác để lát làm quà hối lộ cho bé Khánh. Cái này cũng là do nhỏ Quyên dặn trước chứ hắn thì làm gì dư hơi đến mức để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó.

 

Nhỏ Quyên ra mở cửa cho hắn với một vẻ vui mừng lẫn bối rối rất kỳ cục. Hiểu quá mà. Chắc chắn là nhỏ lại đang nghĩ tới buổi tiệc sinh nhật chiều nay rồi. Con bạn thân này của hắn, giờ hắn mới thấy nhỏ giống con gái. Chờ hắn dựng xe xong là nhỏ lôi tuột hắn lên phòng, và trong khoảng hơn một tiếng sau đó hắn phải làm “cộng tác viên” bất đắc dĩ bình luận lẫn bình loạn mấy bộ đồ nhỏ mặc thử. Sau cùng nhỏ quyết định mặc cái áo thun màu trắng với cái váy xòe màu hồng. Thiệt có nhiêu đó thôi mà chọn với lựa cả tiếng đồng hồ. Bó tay!

 

Chọn đồ xong nhỏ Quyên quýnh quáng đi đón bé Khánh ở trường mẫu giáo. Nhìn con nhỏ vội vội vàng vàng dắt chiếc Wave ra sân mà hắn không nhịn được cười. Mải lo quần áo mà quên luôn em gái, ba mẹ nhỏ biết chuyện này chắc không đời nào dám giao nhà cho con gái yêu đâu nhỉ.

 

 

Nhỏ đi rồi, hắn bước lại kệ sách, vơ đại mấy cuốn Charlie Bone rồi đi xuống nhà. Vừa thả mình xuống ghế salon, hắn chợt nghe có tiếng lách cách mở cổng, rồi một giọng nói ngang phè cất lên:

 

– Chị hai, em về rồi!

 

Chưa kịp đứng lên để coi đó là ai thì cái áo trắng giống như ngày hôm qua đã đứng ngay trước mặt. Và đang nhíu mày nhìn hắn:

 

– Lại là anh à?

 

– Lại là? Trời, làm tui tưởng hôm qua cậu không thấy tui luôn ấy chứ! – Hắn đùa. Mặt Linh vẫn nghiêm kinh khủng. Nhìn quanh nhà một lượt, cậu nhóc lên tiếng đầy vẻ miễn cưỡng:

 

– Chị hai tui đâu?

 

– Đi đón bé Khánh.

 

Hắn trả lời xong vơ lấy cuốn sách và chúi mũi vào đọc. Tuy thế hắn vẫn nghe tiếng nhóc Linh làu bàu gì đó trước khi đi lên lầu.

 

Năm phút sau, nhỏ Quyên và bé Khánh về. Khánh giống hệt một con mèo nhỏ, xe vừa dừng đã vội vàng tuột xuống, chạy ào vào nhà đến ôm tay hắn lắc lắc đòi kẹo. Cái này là tại lần nào hắn đến cũng không quên phần kẹo cho Khánh đây mà. Nhỏ Quyên nhìn cảnh đó chỉ biết cười trừ và lẩm bẩm một câu nghe như là “Khánh, mày làm chị mày mất mặt quá!”.

 

– Hôm nay anh quên kẹo rồi – Hắn giả vờ hối lỗi, đưa tay xoa đầu Khánh. Cô nhỏ phụng phịu:

 

– Ứ, Khánh không chịu đâu!

 

– Nhưng anh quên rồi biết làm sao đây? – Hắn cố tình kéo dài giọng trêu Khánh.

 

– Khánh không thèm chơi với anh Kha nữa!!!

 

Nhìn Khánh xụ mặt, hắn không nhịn được cười, vội lấy trong túi ra bọc kẹo đưa cho cô nhỏ. Vui mừng đón bọc kẹo từ tay hắn, Khánh cười toe:

 

– Khánh thương anh nhất nè!

 

– Chỉ giỏi dụ con nít! – Bây giờ thì hắn không cần phải nhìn cũng biết cái giọng ngang phè đó là ai. Chà, coi bộ hắn đã làm gì để nhóc Linh ác cảm rồi.

 

 

–o0o–

 

– Tao đi nha! – Nhỏ Quyên thắt xong cái bím tóc, quay lại nhìn hắn cười. Hắn cũng cười theo:

 

– Ờ, chúc mày vui vẻ. Nhưng mà hôm nay thôi à nha, sắp thi rồi mày mà lơ là việc học là tao xử mày liền!

 

Nghe câu nói sặc mùi đe dọa của hắn, Quyên cười khì:

 

– Mày giống anh hai tao quá vậy? Thôi tao đi à, mày trông nhà với hai đứa em tao cho cẩn thận. Có nấu ăn thì kêu thằng Linh phụ cho. Ờ, nhớ chỉ toán cho nó đó.

 

– Giờ mày bắt đầu giống má tao rồi à! Đi lẹ đi!

 

Nhìn chiếc Wave mất dạng dần, hắn trở vô, đóng cổng rồi vào nhà. Bé Khánh đã xử lý xong mấy cục kẹo, giờ đang ngồi coi phim hoạt hình, thỉnh thoảng lại cười giòn tan. Còn Linh thì hắn chẳng thấy đâu, chắc là đang ở trên phòng. Thôi kệ, có cậu ta ở đây mắc công hắn lại thấy sát khí bủa vây thì mệt lắm, mặc dù hắn chả biết mình đã làm gì đắc tội. Hay đúng như nhỏ Quyên nói, hắn có vẻ mặt kiêu kiêu khiến người ta dễ nổi khùng? Nhưng mặt hắn trời sinh ra đã vậy chứ hắn có muốn đâu.

 

Nhìn cái đồng hồ lớn treo trên tường phòng khách, hắn giật mình. Gần sáu giờ rồi, hắn phải đi nấu ăn thôi. Mà nấu cái gì bây giờ, thôi kệ để coi tủ lạnh có cái gì nấu cái đó. Bếp thì hắn biết, nhưng vị trí của nồi niêu xoong chảo thì chịu thua. Chắc phải nhờ Linh rồi, mặc dù thật tâm hắn không hề muốn nhìn cái gương mặt trẻ con dễ thương mà lạnh như băng đó chút nào.

 

– Khánh này, em có thấy anh Linh đâu không? – hắn dùng cái giọng ngọt ngào nhất. Khánh tròn mắt ngây thơ:

 

– Ảnh ở trên phòng đó. Để Khánh đi kêu ảnh cho anh Kha nha?

 

– Ừ. Bé ngoan lắm. – Hắn xoa đầu Khánh, bật cười nhìn đôi chân nhỏ xíu chạy lên các bậc cầu thang. Mấy phút sau cái giọng líu lô trong trẻo của Khánh bay ngược xuống lầu, và lần này chủ nhân của giọng nói ấy đang được Linh ẵm trên tay. Khánh có vẻ rất thích được anh ba ẵm, cô bé cười tít cả mắt và vò vò tóc Linh làm nó rối bù lên. Hắn thấy ấm lòng, vì hắn chỉ có một mình cho nên nhiều khi rất thích có anh chị em như thế này.

 

– Làm gì mà anh cười? – Thấy hắn cười, Linh buông một câu xanh rờn. Hắn hơi quê, thu ngay nụ cười lại. Linh đặt bé Khánh xuống nhẹ nhàng như đặt một viên thủy tinh dễ vỡ, hỏi hắn với cái giọng không có chút thân thiện – Anh kêu tui chi?

 

– À, giờ tui đi nấu cơm…

 

Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị Linh cướp lời:

 

– Tui không thích nấu ăn!

 

– Quyên nói cậu biết nấu…

 

– Biết nấu nhưng không thích nấu! – Linh bướng – Đó là việc của con gái!

 

“Cậu ta ghét bị coi là con gái đến thế cơ đấy!” – hắn nghĩ thầm và thấy buồn cười. Nhưng hắn không dám cười thành tiếng, sợ Linh nổi giận. Đành nhẹ giọng giải thích:

 

– Tui không bảo cậu nấu. Cậu chỉ giúp thôi, được chứ?

 

– …

 

– Tui làm sao rành đồ đạc trong bếp nhà cậu, đúng không? – Hắn vẫn từ tốn hết mức có thể, mặc dù trong lòng đã xuất hiện ý nghĩ “cậu mà làm cao thêm lần nữa tui cho anh em cậu nhịn đói luôn bây giờ!”.

 

– …

 

– …

 

– Ừ, thôi được rồi! – sau gần mười phút đắn đo suy nghĩ, cuối cùng Linh gật đầu với cái vẻ mặt rõ ràng là tại – anh – nhờ – đó – nha.

 

Cả hai cùng đi vào bếp. Đương nhiên người nấu là hắn, còn Linh chỉ đứng đó để chỉ cho hắn chỗ để thứ này thứ kia. Ngoài những lúc đó, thằng nhóc chẳng mở miệng nói thêm câu nào. Đúng là cái đồ “con nít lạnh lùng” – hắn thầm nghĩ.

 

– Sao anh nấu ăn giỏi vậy? – Nhìn hắn chiên xào một cách điệu nghệ, Linh tò mò buột miệng hỏi – Tui tưởng con trai thường không biết gì về bếp núc chứ?

 

– Coi bộ cậu không có thiện cảm với “con trai nấu ăn” há? – hắn cười, bỏ thêm chút bột canh vào món bông cải xào thịt. Theo ý hắn thì Linh đang nói chuyện cứ như thể cậu ta không phải là con trai ấy.

 

– Anh chưa trả lời tui! – Linh bực. Hắn vẫn cười hì hì:

 

– Thì ba mẹ đi làm suốt, tui phải tự chăm lo cho mình chứ sao. Giờ nhà tui có người giúp việc rồi, nhưng mà tui vẫn thích tự mình nấu ăn hơn.

 

– Hâm! – Linh buông một câu xanh rờn gọn lỏn. Hắn coi như không nghe thấy:

 

– Còn cậu thì sao?

 

Im lặng. Biết tính Linh nên hắn không hỏi lại. Vào cái lúc hắn định bỏ cuộc thì Linh lên tiếng:

 

– Nếu anh ăn thử đồ của chị hai nấu rồi, anh sẽ rút ra một bài học nhớ đời: muốn sống sót hãy tự mình học nấu ăn.

 

Lần này thì hắn cười như thể chưa bao giờ cười nhiều như vậy. Thế mà nhỏ Quyên cứ luôn nghênh mặt bảo hắn: “Tại tao không thèm nấu đấy thôi”.

 

 

-o0o-

 

 

– Ủa, hết đường rồi Linh!

 

Hắn nhìn vô hũ đường trống trơn sau khi đã vét đến hạt đường cuối cùng để nêm vào nồi canh chua lúc nãy. Linh bỏ rổ rau đang lặt xuống bàn, đứng lên:

 

– Để coi, chắc trên đầu tủ còn. Chờ chút tui lấy cho.

 

Linh vừa nói xong là bước ngay đến cái tủ gần tủ lạnh. Có điều cái tủ thì cao mà nhóc Linh lại nhỏ người. Phải ráng lắm hắn mới ngăn được tiếng cười thoát ra khỏi miệng khi nhìn cậu nhóc cứ nhón chân vói tay khổ sở mãi mà không tới được.

 

Một hồi sau, nhắm mình không nhịn cười thêm được nữa, hắn đành chặc lưỡi:

 

– Tui lấy cho! – Rồi hắn với tay qua. Ai nhìn từ phía sau thế nào cũng tưởng hắn đang ôm Linh. Mà quả thật cậu nhóc như lọt thỏm hẳn trong lòng hắn. Mái tóc mềm quệt nhẹ qua mặt, tự dưng tim hắn gõ một nhịp thật lạ. Không trật nhịp sao được chứ, lần đầu tiên hắn biết một đứa con trai như nhóc Linh đấy. Cậu nhóc tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhàng rất dễ chịu. Mặt hắn nóng bừng.

 

– Lấy được chưa? – Lẹ làng chuồi ra khỏi hắn, Linh quay lại với rổ rau. Hắn cũng cầm bịch đường trút vô hũ rồi tiếp tục việc nấu ăn của mình.

 

Bữa cơm tối đó hắn được dịp phổng mũi mấy lần vì bé Khánh luôn miệng khen ngon, còn Linh thì cũng nói được một câu: “Tạm đó!”

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s